Một buổi tối ngồi lướt điện thoại, tôi nhìn thấy hình ảnh một mái tóc vừa được cắt để đem đi hiến rồi bất chợt nghĩ tới Kiên Giang.
Ý nghĩ xuất hiện rất nhanh và nghe cũng khá ngớ ngẩn. Nếu chỉ 1% dân số trong tỉnh cùng làm điều này thì sao? Tôi không định tìm một đáp án thật chính xác. Thứ khiến tôi tò mò hơn nằm ở quy mô của một hành động vốn luôn được nhìn bằng góc độ rất cá nhân. Mỗi lần nhắc tới hiến tóc, người ta thường nghĩ tới một người, một mái tóc và một lần cắt tóc. Hiếm ai thử đặt câu chuyện ấy lên quy mô của cả một tỉnh.

Suy nghĩ đó theo tôi khá lâu sau đó.
Bởi càng nghĩ, tôi càng nhận ra phần lớn mọi người đều đang nhìn mái tóc của mình theo cùng một cách. Chúng ta chỉ nhìn thấy phần mình đang sở hữu mà rất ít khi hình dung chuyện gì xảy ra khi hàng nghìn người khác cũng đưa ra quyết định tương tự.
Một mái tóc luôn tạo cảm giác nhỏ hơn giá trị thật của nó
Tôi từng nghĩ cảm giác đó là bình thường.
Đứng trước gương mỗi ngày, thứ chúng ta nhìn thấy chỉ là mái tóc của chính mình. Không ai nhìn thấy hàng nghìn mái tóc khác đang lớn lên ở những nơi khác nhau. Không ai biết ngoài kia còn bao nhiêu người cũng từng suy nghĩ về chuyện hiến tóc rồi lại gác sang một bên vì cảm thấy phần đóng góp của mình quá nhỏ.
Cảm giác ấy xuất hiện tự nhiên tới mức nhiều người xem đó là sự thật.
Một bó tóc nghe không phải điều gì quá lớn lao. Một lần cắt tóc cũng chỉ diễn ra trong vài phút. Nhìn theo cách đó, rất khó để tưởng tượng mái tóc của mình có thể trở thành một phần của điều gì đó rộng lớn hơn.
Nhưng chính suy nghĩ ấy lại khiến tôi muốn thử nhìn câu chuyện từ một hướng khác.
- Xem thêm bài viết: Hiến tóc ở Kiên Giang: Nếu chỉ 1% người cùng hiến tóc?
Trong đầu tôi, 1% luôn là một con số rất nhỏ
Khi nghe tới 1%, hầu như ai cũng nghĩ đó là một tỷ lệ không đáng kể.
Một phần trăm trong công việc, trong doanh số hay trong những con số thường ngày hiếm khi tạo cảm giác đặc biệt. Chúng ta quen với việc xem đó là một phần rất nhỏ nên gần như không dành nhiều sự chú ý.
Thế nhưng khi đặt con số ấy cạnh dân số của một tỉnh, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Kiên Giang không phải một thị trấn nhỏ. Đây là nơi hàng triệu người đang sinh sống, học tập và làm việc mỗi ngày. Vì vậy, thứ từng được xem là rất nhỏ bỗng trở thành hàng chục nghìn con người thật sự. Chỉ riêng việc hình dung ra số lượng ấy đã khiến tôi dừng lại khá lâu.
Tôi không còn nghĩ tới một mái tóc nữa.
Trong đầu lúc đó là hàng nghìn mái tóc xuất hiện ở những nơi khác nhau. Mỗi mái tóc thuộc về một câu chuyện riêng, một cuộc sống riêng và một lý do riêng khiến người ta quyết định giữ tóc dài trong nhiều năm.
Nhiều người tự loại mình khỏi câu chuyện trước cả khi bắt đầu
Càng đọc thêm những câu chuyện liên quan tới hiến tóc, tôi càng nhận ra một điểm chung xuất hiện khá thường xuyên.

Không ít người quan tâm tới việc hiến tóc nhưng lại tự kết luận rằng mái tóc của mình không phù hợp. Một mái tóc hơi mỏng đôi khi đủ để khiến chủ nhân chần chừ. Vài lần duỗi hoặc uốn trước đó cũng khiến nhiều người nghi ngờ giá trị của phần tóc mình đang có. Ngay cả những đoạn tóc khô ở phần đuôi cũng trở thành lý do khiến một số người nghĩ rằng mình không nên tiếp tục tìm hiểu thêm.
Điều đặc biệt nằm ở chỗ những suy nghĩ ấy thường xuất hiện trước cả khi họ thật sự biết rõ mái tóc của mình đang ở trạng thái nào.
Nhìn rộng hơn một chút, tôi nhận ra rất nhiều người đang làm điều tương tự với chính bản thân mình. Chúng ta thường nhìn thấy phần chưa hoàn hảo rõ hơn những gì mình đang sở hữu. Vì vậy, một mái tóc hoàn toàn bình thường đôi khi lại bị đánh giá thấp hơn giá trị thật của nó.
Nếu hàng nghìn người đều suy nghĩ theo hướng đó, câu chuyện phía sau phép tính 1% gần như sẽ không bao giờ xuất hiện.
Sẽ ra sao nếu hàng nghìn người cùng đưa ra quyết định này
Đây là lúc mọi thứ trở nên thú vị hơn.
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của rất nhiều người sống ở những nơi khác nhau trong tỉnh. Một người đang học đại học. Một người vừa đi làm được vài năm. Một người chuẩn bị bước sang tuổi ba mươi. Một người khác đang nuôi tóc từ rất lâu nhưng vẫn chưa quyết định được liệu mình có nên cắt hay không.
Những con người ấy không quen biết nhau.
Họ không cùng xuất hiện trong một bức ảnh.
Cũng không ngồi trong cùng một căn phòng để đưa ra quyết định.
Thế nhưng nếu đủ nhiều người cùng nghĩ rằng mái tóc của mình vẫn có giá trị, bức tranh phía sau sẽ thay đổi hoàn toàn. Những quyết định riêng lẻ bắt đầu kết nối với nhau theo cách mà từng cá nhân gần như không nhìn thấy được.
Đó cũng là lúc tôi hiểu vì sao các hoạt động cộng đồng thường tạo ra sức lan tỏa lớn hơn những gì người tham gia ban đầu tưởng tượng.
- Xem thêm bài viết: Hiến tóc ở Kiên Giang: Nếu chỉ 1% người cùng hiến tóc?
Con số cuối cùng không phải thứ khiến tôi nhớ nhất
Sau khi thử tính theo hướng thực tế hơn, số lượng tóc phù hợp chắc chắn sẽ giảm đi khá nhiều so với con số ban đầu. Không phải ai cũng để tóc dài. Không phải mái tóc nào cũng ở trạng thái phù hợp tại cùng một thời điểm. Nhưng ngay cả khi đã tính tới những yếu tố đó, lượng tóc thu được vẫn đủ để hình dung tới hàng trăm bộ tóc giả dành cho những người đang cần tới chúng.

Con số ấy khiến tôi bất ngờ.
Nhưng nhìn lại, thứ ở lại lâu hơn trong suy nghĩ của tôi lại không phải vài trăm bộ tóc giả.
Một điều thú vị là những câu chuyện xoay quanh hiến tóc ở Kiên Giang thường dẫn tôi tới cùng một cảm giác. Sự chú ý ban đầu dễ hướng về những con số, về số người tham gia hay số mái tóc được trao đi. Thế nhưng càng nghĩ lâu hơn, trọng tâm lại dần chuyển sang một điều khác: mỗi người đều đang nắm trong tay một phần rất nhỏ của câu chuyện, nhưng lại thường cho rằng phần của mình không đủ quan trọng để tạo ra khác biệt.
Điều theo tôi lâu hơn là việc rất nhiều người vẫn đang đánh giá thấp giá trị của phần mình có thể đóng góp. Một mái tóc riêng lẻ luôn tạo cảm giác nhỏ bé khi đứng một mình. Nhưng khi đặt cạnh hàng nghìn mái tóc khác, câu chuyện lập tức thay đổi. Thứ tạo nên khác biệt không nằm ở một mái tóc đặc biệt nào đó, mà nằm ở việc rất nhiều mái tóc bình thường cùng xuất hiện trong một hành trình chung.
Nhìn từ góc độ đó, câu hỏi “nếu 1% dân số Kiên Giang hiến tóc thì sao?” dần không còn là một phép tính đơn thuần nữa.
Nó giống một lời nhắc rằng những điều lớn lao thường không bắt đầu bằng những con số lớn. Chúng bắt đầu từ rất nhiều quyết định nhỏ mà mỗi người từng nghĩ là không đáng kể.
Câu chuyện được gửi về từ bạn Hạnh ở Kiên Giang
- Nhiều người ở Gia Lai cắt tóc xong mới kể gia đình
- Hiến tóc ở Tiền Giang: Nỗi sợ của nhiều salon tóc
- Salon Ấn Tượng – Đồng Nai trở thành salon thành viên Mạng lưới hiến tóc Myhair Việt Nam
- Hiến tóc ở Sóc Trăng: Vì sao độ dài chưa nói lên tất cả?
- Cắt đi 30cm tóc: Vì sao phụ nữ ở Tây Ninh thấy hạnh phúc
